Chào mừng quý vị đến với website của ...
Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tài liệu của Thư viện về máy tính của mình.
Nếu chưa đăng ký, hãy nhấn vào chữ ĐK thành viên ở phía bên trái, hoặc xem phim hướng dẫn tại đây
Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay phía bên trái.
Nếu chưa đăng ký, hãy nhấn vào chữ ĐK thành viên ở phía bên trái, hoặc xem phim hướng dẫn tại đây
Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay phía bên trái.
THỜI GIAN QUÝ BÁU LẮM

- 0 / 0
(Tài liệu chưa được thẩm định)
Nguồn: Sưu tầm
Người gửi: Nguyễn Thị Hiền
Ngày gửi: 21h:22' 30-04-2024
Dung lượng: 282.6 KB
Số lượt tải: 0
Nguồn: Sưu tầm
Người gửi: Nguyễn Thị Hiền
Ngày gửi: 21h:22' 30-04-2024
Dung lượng: 282.6 KB
Số lượt tải: 0
Số lượt thích:
0 người
• Năm 1945, mở đầu bài nói chuyện tại lễ tốt nghiệp khóa V Trường huấn luyện
cán bộ Việt Nam, Chủ tịch Hồ Chí Minh thẳng thắn góp ý: “Trong giấy mời tới đây
nói 8 giờ bắt đầu, bây giờ là 8 giờ 10 phút rồi mà nhiều người vẫn chưa đến. Tôi
khuyên anh em phải làm việc cho đúng giờ, vì thời gian quý báu lắm”.Cũng về giờ
giấc, trong kháng chiến chống Pháp, một đồng chí sĩ quan cấp tướng đến làm
việc với Bác chậm 15 phút, tất nhiên là có lý do: Mưa to, suối lũ, ngựa không qua
được.
• Bác bảo:
• - Chú làm tướng mà chậm đi mất 15 phút thì bộ đội của chú sẽ hiệp đồng sai bao
nhiêu? Hôm nay chú đã chủ quan không chuẩn bị đủ phương án, nên chú không
giành được chủ động”.
• Một lần khác, Bác và đồng bào phải đợi một đồng chí cán bộ đến để bắt đầu
cuộc họp.
• Bác hỏi:
• - Chú đến muộn mấy phút?
• - Thưa Bác, chậm mất 10 phút ạ!
• - Chú tính thế không đúng, 10 phút của chú phải nhân với 500 người đợi ở đây.
• Năm 1953, Bác quyết định đến thăm lớp chỉnh huấn của anh em trí thức, lúc đó đang bước
vào cuộc đấu tranh tư tưởng gay go. Sắp đến giờ lên đường bỗng trời đổ mưa xối xả. Các đồng
chí làm việc bên cạnh Bác đề nghị cho hoãn đến một buổi khác. Có đồng chí còn đề nghị tập
trung lớp học ở một địa điểm gần nơi ở của Bác… Nhưng bác không đồng ý:
• - Đã hẹn thì phải đến, đến cho đúng giờ, đợi trời tạnh thì đến bao giờ? Thà chỉ mình bác và vài
chú nữa chịu ướt còn hơn để cả lớp phải chờ uổng công!.
• Thế là Bác lên đường đến thăm lớp chỉnh huấn đúng lịch trình trong tiếng reo hò sung sướng
của các học viên…Bác Hồ của chúng ta quý thời gian của mình bao nhiêu thì cũng quý thời gian
của người khác bấy nhiêu. Chính vì vậy, trong suốt cuộc đời Bác không để bất cứ ai đợi mình.
Sự quý trọng thời gian của Bác thực sự là tấm gương sáng để chúng ta học tập.
• Bài học kinh nghiệm
• Quỹ thời gian của con người là có hạn. Người ta có thể làm lại một cái nhà, một con đường,…
nhưng không thể lấy lại được một tích tắc thời gian đã mất đi. Chính vì lẽ đó mà thời gian còn
quý hơn vàng, bạc. Tiết kiệm thời gian là tiết kiệm thông minh và văn minh nhất.
• Mỗi người đều có thể tiết kiệm được thời gian của mình. Tuy nhiên, để thực hiện điều đó
chúng ta cần phải làm việc phải có kế hoạch cụ thể, chi tiết; làm việc ngăn nắp, gọn gàng; thầy
cô chuẩn bị bài chu đáo trước khi lên lớp, lên lớp đúng giờ, sử dụng hiệu quả giờ học; cán bộ
cần chuẩn bị nội dung tốt trước khi tiến hành tổ chức hội họp, tiếp dân,... Đó chính là tiết kiệm
thời gian của mình và của mọi người.
cán bộ Việt Nam, Chủ tịch Hồ Chí Minh thẳng thắn góp ý: “Trong giấy mời tới đây
nói 8 giờ bắt đầu, bây giờ là 8 giờ 10 phút rồi mà nhiều người vẫn chưa đến. Tôi
khuyên anh em phải làm việc cho đúng giờ, vì thời gian quý báu lắm”.Cũng về giờ
giấc, trong kháng chiến chống Pháp, một đồng chí sĩ quan cấp tướng đến làm
việc với Bác chậm 15 phút, tất nhiên là có lý do: Mưa to, suối lũ, ngựa không qua
được.
• Bác bảo:
• - Chú làm tướng mà chậm đi mất 15 phút thì bộ đội của chú sẽ hiệp đồng sai bao
nhiêu? Hôm nay chú đã chủ quan không chuẩn bị đủ phương án, nên chú không
giành được chủ động”.
• Một lần khác, Bác và đồng bào phải đợi một đồng chí cán bộ đến để bắt đầu
cuộc họp.
• Bác hỏi:
• - Chú đến muộn mấy phút?
• - Thưa Bác, chậm mất 10 phút ạ!
• - Chú tính thế không đúng, 10 phút của chú phải nhân với 500 người đợi ở đây.
• Năm 1953, Bác quyết định đến thăm lớp chỉnh huấn của anh em trí thức, lúc đó đang bước
vào cuộc đấu tranh tư tưởng gay go. Sắp đến giờ lên đường bỗng trời đổ mưa xối xả. Các đồng
chí làm việc bên cạnh Bác đề nghị cho hoãn đến một buổi khác. Có đồng chí còn đề nghị tập
trung lớp học ở một địa điểm gần nơi ở của Bác… Nhưng bác không đồng ý:
• - Đã hẹn thì phải đến, đến cho đúng giờ, đợi trời tạnh thì đến bao giờ? Thà chỉ mình bác và vài
chú nữa chịu ướt còn hơn để cả lớp phải chờ uổng công!.
• Thế là Bác lên đường đến thăm lớp chỉnh huấn đúng lịch trình trong tiếng reo hò sung sướng
của các học viên…Bác Hồ của chúng ta quý thời gian của mình bao nhiêu thì cũng quý thời gian
của người khác bấy nhiêu. Chính vì vậy, trong suốt cuộc đời Bác không để bất cứ ai đợi mình.
Sự quý trọng thời gian của Bác thực sự là tấm gương sáng để chúng ta học tập.
• Bài học kinh nghiệm
• Quỹ thời gian của con người là có hạn. Người ta có thể làm lại một cái nhà, một con đường,…
nhưng không thể lấy lại được một tích tắc thời gian đã mất đi. Chính vì lẽ đó mà thời gian còn
quý hơn vàng, bạc. Tiết kiệm thời gian là tiết kiệm thông minh và văn minh nhất.
• Mỗi người đều có thể tiết kiệm được thời gian của mình. Tuy nhiên, để thực hiện điều đó
chúng ta cần phải làm việc phải có kế hoạch cụ thể, chi tiết; làm việc ngăn nắp, gọn gàng; thầy
cô chuẩn bị bài chu đáo trước khi lên lớp, lên lớp đúng giờ, sử dụng hiệu quả giờ học; cán bộ
cần chuẩn bị nội dung tốt trước khi tiến hành tổ chức hội họp, tiếp dân,... Đó chính là tiết kiệm
thời gian của mình và của mọi người.
 






Các ý kiến mới nhất